Này bạn! Bạn đã có hạnh phúc chưa hay vẫn đang đi tìm với hai bàn tay trắng? Có phải bạn nghĩ hạnh phúc là một cái gì đó đang ở rất xa, trong tương lai, nằm ở tận cuối con đường mà bạn thì chỉ đang đi trên con đường tiến về đích thôi. Coi chừng bạn đã lầm rồi đấy. Hạnh phúc có thể có mặt trong giây phút hiện tại, ngay bây giờ và ở đây, vấn đề là bạn có biết nó đang có mặt như thế nào và biết cách tiếp nhận hay không thôi.
Bạn đã từng quan niệm hạnh phúc là gì? Có phải là được sống trong những điều kiện tiện nghi như ăn uống đầy đủ, tiêu xài thoải mái, nhà cửa khang trang, công việc thuận lợi, được thương yêu chăm sóc, con cái giỏi giắn ngoan hiền, bạn bè thân thiện giúp đỡ… Những tiện nghi đó đem lại cho bạn cảm giác thoải mái, dễ chịu, thích thú, sung sướng nên bạn nghĩ rằng mình có hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ vậy. Cái cảm giác mà mình diễn đạt là một hạnh phúc đó có tên gọi chuyên môn là lạc thọ (pleasant).
Nhưng có khi bạn đang sống trong những điều kiện rất thuận lợi, không có vấn đề gì phải bận lòng sầu khổ, hoặc chỉ có chút đỉnh khó khăn thôi thì đáng lý ra bạn phải có hạnh phúc chứ, sao vẫn than là không có hạnh phúc? Cho nên vấn đề là bạn phải có ý thức về những gì mình đang có chính là điều kiện của hạnh phúc thì bạn mới có hạnh phúc được. Cũng như nhìn các em bé đang nô đùa hồn nhiên, không tiếc nuối quá khứ, không lo lắng tương lai thì mình nghĩ chắc các em bé đó rất hạnh phúc. Nhưng các em bé thật sự có biết điều đó không, hay chỉ khi nào lớn lên và đánh mất cái thiên đường tuổi thơ đó rồi thì các em mới nhận ra mình đã từng có hạnh phúc?
Này bạn! Bạn có đang ở trong thiên đường không? Thiên đường của bạn là gì? Tôi nghĩ thiên đường hạnh phúc, cái lạc thọ đó thì ai cũng có cả. Tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy rõ. Thí dụ đêm nay bạn bị đau bao tử. Bạn ghét cay ghét đắng chứng đau bao tử khó chịu này, nó làm cho bạn không ăn uống gì được mà cũng không còn tỉnh táo để chuyện trò hay làm việc. Bạn quả quyết rằng đau bao tử là một cái khổ. Vậy trước đó vài giờ bạn có biết là mình đang rất hạnh phúc vì không bị đau bao tử, hay chỉ khi trải qua một trận đau oằn oại thì bạn mới nhận diện được sự quý hóa của nó?

Ngồi yên xuống một chút, bạn hãy thử suy gẫm về những điều kiện hạnh phúc mà mình đang có, phải chăng là nhiều hơn bạn tưởng? Vậy bạn có cần tiếp tục bôn ba về phía tương lai để tích góp thêm không? Chỉ cần nghĩ tới hình ảnh những em bé mồ côi, những em bé bị chết vì đói, những em bé tật nguyền đang có mặt khắp nơi trên thế giới thì tôi chắc bạn sẽ thấy mình hạnh phúc tới chừng nào. Các em bé bất hạnh đó có khi phải đi bằng đôi tay hay ăn cơm bằng đôi chân, hoặc chưa từng nhìn thấy bầu trời xanh hay nghe tiếng chim hót, hoặc chưa từng được quay quần bên gia đình để tiếp nhận một cử chỉ chăm sóc yêu thương…
Còn bạn? Bạn đang sở hữu nhiều thứ quá. Bạn có đôi mắt long lanh, đôi chân vững chắc, đôi tay tháo vát, giọng nói trong trẻo, trái tim khỏe mạnh, năng lượng sống tuôn tràn, tương lai chào đón… Bạn không bị vướng vào chứng bệnh nan y nào về thể chất, cũng không lâm vào tình trạng khủng hoảng điên cuồng vì tai nạn của thiên tai hay do con người tạo ra. Bạn đang có cơ ngơi ổn định, công việc hanh thông, tài năng phát triển… Bạn đang đầm ấm với gia đình, được thương yêu và nâng đỡ bởi những người thân… Những gì tôi đơn cử ra đây chỉ là một phần rất nhỏ so với những điều kiện hạnh phúc quá lớn mà bạn đang có. Nếu không được nhắc nhở, chắc bạn cũng không ngờ là mình có một gia tài hạnh phúc lớn đến như vậy phải không?
Nhưng phần lớn chúng ta trân quý những thức đó chỉ được một thời gian rồi quẳng chúng vào bóng tối lãng quên, chỉ khi nào có một sự kiện gì đó xảy ra hay có ai nhắc tới thì ta bỗng giật mình nhận ra là ta đã từng có những thứ hạnh phúc đó rồi. Mới chuộng cũ vong, đó là thói quen hư hỏng đã khiến cho chúng ta không nắm bắt được hạnh phúc.
Bạn đã từng quan niệm hạnh phúc là gì? Có phải là được sống trong những điều kiện tiện nghi như ăn uống đầy đủ, tiêu xài thoải mái, nhà cửa khang trang, công việc thuận lợi, được thương yêu chăm sóc, con cái giỏi giắn ngoan hiền, bạn bè thân thiện giúp đỡ… Những tiện nghi đó đem lại cho bạn cảm giác thoải mái, dễ chịu, thích thú, sung sướng nên bạn nghĩ rằng mình có hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ vậy. Cái cảm giác mà mình diễn đạt là một hạnh phúc đó có tên gọi chuyên môn là lạc thọ (pleasant).
Nhưng có khi bạn đang sống trong những điều kiện rất thuận lợi, không có vấn đề gì phải bận lòng sầu khổ, hoặc chỉ có chút đỉnh khó khăn thôi thì đáng lý ra bạn phải có hạnh phúc chứ, sao vẫn than là không có hạnh phúc? Cho nên vấn đề là bạn phải có ý thức về những gì mình đang có chính là điều kiện của hạnh phúc thì bạn mới có hạnh phúc được. Cũng như nhìn các em bé đang nô đùa hồn nhiên, không tiếc nuối quá khứ, không lo lắng tương lai thì mình nghĩ chắc các em bé đó rất hạnh phúc. Nhưng các em bé thật sự có biết điều đó không, hay chỉ khi nào lớn lên và đánh mất cái thiên đường tuổi thơ đó rồi thì các em mới nhận ra mình đã từng có hạnh phúc?
Này bạn! Bạn có đang ở trong thiên đường không? Thiên đường của bạn là gì? Tôi nghĩ thiên đường hạnh phúc, cái lạc thọ đó thì ai cũng có cả. Tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy rõ. Thí dụ đêm nay bạn bị đau bao tử. Bạn ghét cay ghét đắng chứng đau bao tử khó chịu này, nó làm cho bạn không ăn uống gì được mà cũng không còn tỉnh táo để chuyện trò hay làm việc. Bạn quả quyết rằng đau bao tử là một cái khổ. Vậy trước đó vài giờ bạn có biết là mình đang rất hạnh phúc vì không bị đau bao tử, hay chỉ khi trải qua một trận đau oằn oại thì bạn mới nhận diện được sự quý hóa của nó?

Ngồi yên xuống một chút, bạn hãy thử suy gẫm về những điều kiện hạnh phúc mà mình đang có, phải chăng là nhiều hơn bạn tưởng? Vậy bạn có cần tiếp tục bôn ba về phía tương lai để tích góp thêm không? Chỉ cần nghĩ tới hình ảnh những em bé mồ côi, những em bé bị chết vì đói, những em bé tật nguyền đang có mặt khắp nơi trên thế giới thì tôi chắc bạn sẽ thấy mình hạnh phúc tới chừng nào. Các em bé bất hạnh đó có khi phải đi bằng đôi tay hay ăn cơm bằng đôi chân, hoặc chưa từng nhìn thấy bầu trời xanh hay nghe tiếng chim hót, hoặc chưa từng được quay quần bên gia đình để tiếp nhận một cử chỉ chăm sóc yêu thương…
Còn bạn? Bạn đang sở hữu nhiều thứ quá. Bạn có đôi mắt long lanh, đôi chân vững chắc, đôi tay tháo vát, giọng nói trong trẻo, trái tim khỏe mạnh, năng lượng sống tuôn tràn, tương lai chào đón… Bạn không bị vướng vào chứng bệnh nan y nào về thể chất, cũng không lâm vào tình trạng khủng hoảng điên cuồng vì tai nạn của thiên tai hay do con người tạo ra. Bạn đang có cơ ngơi ổn định, công việc hanh thông, tài năng phát triển… Bạn đang đầm ấm với gia đình, được thương yêu và nâng đỡ bởi những người thân… Những gì tôi đơn cử ra đây chỉ là một phần rất nhỏ so với những điều kiện hạnh phúc quá lớn mà bạn đang có. Nếu không được nhắc nhở, chắc bạn cũng không ngờ là mình có một gia tài hạnh phúc lớn đến như vậy phải không?
Nhưng phần lớn chúng ta trân quý những thức đó chỉ được một thời gian rồi quẳng chúng vào bóng tối lãng quên, chỉ khi nào có một sự kiện gì đó xảy ra hay có ai nhắc tới thì ta bỗng giật mình nhận ra là ta đã từng có những thứ hạnh phúc đó rồi. Mới chuộng cũ vong, đó là thói quen hư hỏng đã khiến cho chúng ta không nắm bắt được hạnh phúc.
Xem tiếp http://www.cuocsongso.com/forum/showthread.php?t=3456


